Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2018

Những bài thơ đi theo trẩy hội...

NHỮNG BÀI THƠ TẢN MẠN MÙA XUÂN
Nhà thơ Hoàng Dương tặng bạn !


XUÂN ĐẾN

Mùa xuân ơi sao mà đẹp quá
Bông chà hồng rực rỡ dưới nắng chiều
Cánh đào phai mơn man làn gió lạnh
Như cuộc đời thiếu vắng một tình yêu
Lúc dâng lên như nước thủy triều
Khi vơi đi làm thuyền nghiêng ngả
Thuyền vẫn trôi đi biết đỗ bến nào
Mỗi con người có nỗi khổ đau !
Xuân có đến coi như không đến
Ta đâu cần vì không có tình yêu
Ta ghen xuân, ta tức giận xuân
Vì cô đơn ta chỉ có một mình
Xuân có đến ! Tình yêu đâu có đến





             XUÂN CỦA AI

Ai cũng bảo mùa xuân đẹp lắm !
Ừ đẹp đó sao xuân còn bỏ ngỏ
Mưa xuân rơi nhè nhẹ nỗi buồn…

                        *            *
                              *

Dế đã than đầu mùa
Rét vẫn còn vương lại
Thương cánh hoa vẫn còn tê tái
Chỉ có ai xuân ở trong tim
Xuân chỉ im lìm
Cho tình yêu mang đến cho ai…








NƯƠNG CỬA PHẬT

Em trẻ thế nương vào cửa Phật
Có điều gì em để trong tâm
Em xinh đẹp dịu dàng thánh thiện
Em ngồi thiền như một nàng tiên
Hoa sen thêm quyện vào tiếng mõ
Lời cầu kinh nhỏ nhẹ bình yên
Trong lòng em cồn cào giông tố
Vùi tình yêu khép kín trong tim
Anh cầu Phật ! xin em đừng thế
Sao lại thế ! cho đời hoang phí
Cho anh xin giấc mộng đêm buồn
Quyện vào nhau cho đỡ cô đơn









KÊU OAN




Tiếng chuông thỉnh cầu
Tiếng mõ kêu oan
Phật ơi có biết
Sao lắm thị mầu
Vào chùa vái lậy
Cung thỉnh tình yêu
Phật ngồi chắp lậy
Bụi trần bám theo !
Bao nhiêu cô gái
Lẳng lơ yêu kiều
Tiểu kính đi đâu
Màu sao lắm thế
Phật ngồi phật nghĩ
Toát cả mồ hôi
Yêu nhiều khổ lắm
Giải oan quá nhiều
Kêu oan kêu mãi
Chuông chiều quốc kêu









          ĐÀO GIÀ

Đông lạnh sao đào cố nở hoa
Sao không để đến mùa xuân đến
Lẻ loi mấy cánh bóng chiều tà
Ta vô tâm quá đào đã già
Cả đời vác sức để ra hoa
Tô thắm cho đời xuân tươi đẹp
Nhìn lại đời mình đã quá già !
Cố nở sớm chắc xuân còn có ta
Thôi chút tình xuân ta giữ lại
Cho đỡ cô đơn lúc tuổi già
May sao xuân đến ta còn lại!
Ta nở đẹp hơn đâu có già …







NẮNG XUÂN

Nắng xuân giục cồng chiêng
Nắng xuân gọi quả còn
Khắp mường vang, mường động
Anh muốn là nắng xuân
      *            *
             *
Anh muốn là nắng xuân
Cho hoa đào khoe sắc
Cho lung linh ánh mắt
Cho hồng đôi má em

XUÂN MUỘN
Đông đã qua lạnh giá
Đón mùa xuân đầu mùa
Lá vàng còn tơi tả
Hoa run rẩy lưa thưa
Bàn tay em lạnh ngắt
Cố gượng cười trong mưa

              *     *
                    *
Sắc xuân đâu đã hết
Tình yêu đâu có mờ…
Hai má em ửng đỏ
Xuân gửi vào trong thơ !


   ĐI HỘI

Người ta đi hội một mùa
Em tôi cả đời đi hội…
Người ta vui vẻ nói cười
Em tôi ngậm ngùi nỗi nhớ
Thân cò trôi nổi mọi nơi…
Người ta tìm một niềm vui
Em mang cho hết mọi người
Riêng em chỉ còn để lại

Chút tình em để yêu tôi !

Thứ Sáu, 9 tháng 2, 2018

NHỮNG BÀI THƠ MÙA XUÂN GỬI TẶNG CÁC BẠN NHÂN MỘT NĂM MỚI TỔ QUỐC TA NHIỀU SỰ KIỆN MỚI

THÁP
BÚT
ĐÀI
NGHIÊN
ĐÓ
VIẾT
TRỜI
XANH
LỘNG
GIÓ

        (Do Nhà Thơ Hoàng Dương kiến tạo trên thờ Phật dưới thờ Nhà Thơ Hoàng Dương)    


ÁO DÀI


Tà áo bay, bay theo gió
Em cười tươi thắm, mê say
Như nàng tiên sa hạ giới
Giao thoa mùa xuân ngất ngây
Đất nước hòa bình đẹp quá
Nguồn thơ vô tận chảy hoài
Quyện vào mùa xuân rực rỡ
Tình xuân cứ để gió bay
Hương xuân quyện vào mây gió
Yêu em không muốn chia tay
Rượu đâu có uống mà say
Thi ca gửi vào trăng, gió
Chờ em, mong nhớ từng ngày ./.








 KHÔNG GIAN

Không gian rộng mở
Đón mùa xuân về
Hoa đào hé nở
Đón hạt sương khuya
   *
*      *
Hoàng hôn ửng hồng
Lao xao tiếng hót
Uyên ương nhảy nhót
Lộc non trên cành
    *
*      *
Sao em e thẹn
Đón tình yêu anh
Em ơi nhớ nhé
Có hai đứa mình.




XUÂN ĐỪNG ĐI

Em là những cánh hoa
Cho mùa xuân rực rỡ
Tô thắm đẹp cho đời
   *
*      *
Anh sẽ là nhụy hoa
Cho hoa thơm mật ngọt
Quyện vào xuân đẹp tươi
            *
*      *
Anh luôn thấy em cười
Đón mùa xuân hạnh phúc
Em mong chờ mơ ước
Đón một mùa xuân về
Nắng xuân trải đường đi
Gió xuân thơm mát mẻ
Xuân ơi! Xuân đừng đi







     CHẠM XUÂN

Vườn xuân vẫy gọi anh vào
Ngẩn ngơ em bước chỗ nào cũng xuân
Hoa trinh nữ, nụ tầm xuân
Em đứng, bần thần, biết chạm vào đâu
Chạm vào một chút tình sầu
Chạm vào một mối tình đầu của xuân
Em ơi, xin hãy, dừng chân
Chớ chạm vào tình không có lối ra
Em cười như một nụ hoa
Em vẫn muốn là em chạm vào anh.







ĐÓN XUÂN

Ngày cuối một năm đã qua rồi
Nỗi nhớ một người cũng lãng trôi
Giá lạnh tình yêu theo gió buốt
Nắng xuân sóng sánh lộc đâm chồi
Lất phất mưa xuân hoa đua nở
Đông tàn xuân đến đón cố nhân
Tình yêu lại đến mùa xuân đến
Đất trời rực nở mọi sắc xuân





   ANH MUỐN

Anh muốn là cỏ hoa
Mọc bên em nỗi nhớ
Lặng lẽ hoa hé nở
Chẳng cần ai mong chờ
   *
*      *
Anh muốn làm câu thơ
Môi hồng em khẽ đọc
Để em đừng bật khóc
Mỗi khi em nhớ anh
   *
*      *
Anh muốn là dòng sông
Cứ chảy hoài, chảy mãi
Đến tới em mới hết
Đường tới biển là em

  



ĐÊM KHUYA
Trăng đêm nay sáng tỏ
Mây bay, bay lững lờ
Tình cứ thế bơ vơ
Kéo thơ vào vũ trụ
    *
*      *
Gom lại những bài thơ
Lặn sâu vào tâm niệm
    *
*      *
Biết bao nhiêu ký ức
Ta gói lại gửi trời!
Để đời sau nhớ lại
Của một kiếp con người.



Nhà thơ Hoàng Dương
Quý tặng các bạn!




Thứ Tư, 13 tháng 12, 2017

NHỮNG BÀI THƠ ĐI QUA NĂM THÁNG QUÂN HÀNH
CỦA NHÀ THƠ HOÀNG DƯƠNG KÍNH TẶNG ĐỒNG CHÍ VÀ CÁC BẠN NHÂN DỊP 22/12!



NGÔI SAO PHƯƠNG NAM

Em nhìn phương nam
Tìm ngôi sao sáng nhất
Em đặt tên anh vào ngôi sao
Em nhớ, em thương, em kể chuyện với anh nhiều
Chuyện quê hương và cả chuyện em yêu
Anh hãy kể em nghe ngày vui giải phóng
Qua dãy Trường Sơn qua suối qua đèo
Qua miền Trung đến Đồng Tháp phì nhiêu
Và chiến dịch Hồ Chí Minh quân ta thần tốc
Anh kể em đi, lúc bồi hồi xúc động
Hùng dũng tiến vào thành phố Hồ Chí Minh 
Thành phố mang tên Người
Cả hoàn cầu kính phục
Rực một màu cờ đỏ
Hoan hô các anh về
Má của các anh
Khóc trong niềm vui toàn thắng
Hãy kể hết đi anh 
Em đợi, em chờ.









HÀ NỘI MÙA HOA SỮA

Cứ mỗi buổi chiều về
Áo em vương hoa sữa
Nụ cười tươi bỡ ngỡ
Sao anh cứ ngắm nhìn
Ôi hạnh phúc êm đềm
Má hồng càng thêm đỏ
Chạm tai em nhỏ nhẹ
Em biết anh nhìn gì
Hạnh phúc dưới hàng mi
Đôi môi hồng chúm chím
Làm anh càng say mê
 



MONG ƯỚC XANH

Lộc xuân xanh, xanh cả trời và đất
Xanh cả cuộc đời thấm đẫm màu xanh
Xanh cả tuổi thơ với người mẹ trẻ
Xanh lấp đi những loang lổ chiến tranh
Chỉ hòa bình là màu xanh yêu nhất
Để con người càng biết thương nhau
Mãi mãi màu xanh nuôi cây và đất
Đem lại màu xanh hạnh phúc cho đời
Là màu xanh ước vọng của đời tôi 
 




HÀ TÂY ƠI!

Hà Tây ơi quê em người gái đảm
Bài hát theo em khắp mọi nẻo đường
Mà anh yêu, anh nhớ, anh thương
Em bên anh qua bao trận đánh
Bom đạn thù không giảm nỗi nhớ em
Bên cánh võng luôn chao về một phía
Hà Tây ơi anh luôn nhớ quê mình
Súng quàng vai anh càng thấy em xinh
Nơi hậu phương em cùng anh chia lửa
Là tình yêu anh gửi vào nơi đó
Nơi quê nhà em có nhớ anh không? 
 






VỀ VỚI DÒNG SÔNG

Một làng quê nho nhỏ
Nằm nép bên dòng sông
Có một người con gái
Đẹp như một bông hồng
Tóc thả dài như suối
Em cười tựa trăng rằm
Em chèo đò thoăn thoắt
Đưa đoàn quân qua sông
Hòa bình tôi tìm lại
Chỉ còn lại dòng sông
Cô dân quân năm đó
Nay em đã lấy chồng
Ngẩn ngơ bao nỗi nhớ
Trở lại một bến sông. 
 



CÂU HÒ HIỀN LƯƠNG

Bên ven bờ Hiền Lương…
Bài ca xưa đã cũ
Mà tôi tưởng hôm nay
Đứng giữa cầu nối nhịp
Bao nỗi nhớ buồn thương
Gánh hai đầu tổ quốc
*   *
  * 
Biết bao điều mơ ước
Giữa dòng sông bóng nước
Cô đơn có mình tôi
Nhớ những lúc em cười
Nhớ những lời em nói
Nằm mơ thấy em về 
Mong mãi chờ em mãi
Dòng sông cái hai quê
Hát câu hò cò lả…


Thứ Ba, 21 tháng 11, 2017

Những bài thơ mùa đông của Nhà thơ Hoàng Dương tặng các bạn....



GIAO MÙA

Tạm biệt nhé mùa hoa phượng đỏ
Đón mùa thu gió nhẹ, nắng vàng
Cứ mỗi mùa thu đến đông sang
Se, se lạnh, chạnh lòng ta nhớ
Nhớ những gì mà ta đã có
Cứ xa dần, cứ thế xa ta
Và lại đến, mùa xuân hoa nở
Người yêu đâu ta đã mất rồi
Mỗi một mùa cho bao kỷ niệm
Giao mùa ơi! đêm lại qua đêm
Những hình ảnh hiện lên càng nhớ
Cứ xa dần, chờ mãi không về
Một mình ta lạnh lẽo đêm khuya
Bao người yêu cứ thế mà đi.




MÌNH ƠI
Mình ơi! Có nhớ không mình
Mùa đông lạnh giá thương mình cô đơn
Mình về anh nhớ anh thương
Tình yêu cứ để vấn vương theo mình
Bùng lên một ngọn lửa tình
Cho anh đỡ lạnh, cho mình ấm thêm
Mình ơi đêm lại qua đêm
Nhớ mình anh để một bên anh chờ!



ĐÊM ĐÔNG
Đêm nay anh một mình
Mùa đông sao giá lạnh
Mưa vẫn rơi! Rụng lá
Xào xạc hiên nhà anh
Anh thương hai đứa mình
Hai mảnh đời đau khổ?
Hai cuộc đời sóng gió
Em cố lên mùa xuân đang chờ em đó
Có mùa hạ nắng vàng rực rỡ
Và có cả mùa thu mang trái ngọt cho đời!

   
 
VỀ PHỐ CỔ
Nay anh mới trở về phố cổ
Cây bàng già vẫn nguyên còn đó
Chỉ thiếu em nay ở nơi nào?
Mưa phùn bay, lá rụng lao xao
Phố vẫn cũ, mùa đông vẫn thế.
Hình bóng em ẩn hiện bên anh
Bao kỷ niệm, ngày xưa phố cổ
Mối tình đầu ta mới yêu nhau
Không biết sầu biết cảm gì đâu!
Chỉ õng ẽo bắt anh làm nũng
Mua cho em gói cốm làng vòng
Thế là em vui cười khúc khích
Thời gian đó hạnh phúc làm sao
Đến một ngày ta phải xa nhau
Xa, xa mãi! Nay anh về phố cổ
Anh thẫn thờ! Nhớ tới em ngày đó
Hoa bằng lăng tím, ngắt tặng em!
Tình đã lỡ anh đền em đó!
Nếu em về phố cổ nhớ anh.

Đông 2017



       
        NGÀY VỀ
Anh trở về gốc cây lan ngày ấy!
Nhặt lá khô hôn nhẹ, nhớ tới em
Mùi hương lan nhè nhẹ thổi vào đêm
Em ngả vào vai anh run rẩy!
Rồi từ đấy xa nhau không gặp lại!
Anh trở về tìm mãi “thấy em đâu?”
Hai chúng ta như trò chơi bịt mắt
Đêm đông dài anh lại nhớ tới em
Ta yêu nhau ngày ấy thật khó quên
Vẫn nguyên vẹn thương yêu em ngày đó….




   
     TÌNH SẦU
Hè đi đông lại chu kỳ
Để anh đợi mãi có về không em?
Em ơi đã chót yêu rồi!
Vườn hồng đỏ thắm sao anh vẫn buồn
    *
* *
Nhớ em đêm lại qua đêm
Sao anh vẫn nhớ, vẫn chờ nhớ em
    *
* *
Anh như qua một giấc mơ
Mùa đông lạnh giá câu thơ cạn dần
Vào ra chỉ có một mình
Ôm chăn, ôm gối nhớ mình nơi đâu?
Tiếc thay một mối tình sâu
Nhớ nhau để nhớ, biết đâu mà tìm!

Đông 2017

Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017


HOÀNG DƯƠNG
Tháng Vu Lan và vào tiết thu tôi kính tặng các bạn!



TRĂNG ĐÁY NƯỚC

Trăng lung linh đáy nước
Cá quẫy loang ánh vàng
Như giọt sương chạm má
Chạm em miền xa xăm…

Trang tan vào trong sóng
Lăn tăn đến tận cùng
Nước càng trong càng tỏ
Mênh mang ánh trăng ngần.

Nẫu lòng ta thi nhân
Sao không là nước nhỉ?


Số 32 - tháng 8/2017
Báo dân tộc Hà Nội

THU VÀNG

Thu vàng dẫn lối về quê
Đôi mắt em bỏ bùa mê ngọt ngào
Nghiêng mình bỏ nón em chao
Tóc dài vào gió nao nao lòng người
Trời ơi! Này cái miệng cười
Ngọc ngà nép bóng làn môi thẹn thùng
Mi đen đôi má ửng hồng
Dáng em bẽn lẽn… Hương đồng quê ta
Bóng ai in cảnh chiều tà
Nghiêng mình bóng nước để ta si tình
“Trúc xinh trúc đứng một mình…”
Cho anh một chút men tình


THỦY CHIỀU
Sóng dâng lên của mẹ
Sóng trôi về của em
Anh thương em vất vả
Đồng lúa xanh êm đềm

Có bài ca cò lả
Có vườn dâu nuôi tằm
Có bầu trời xanh ngắt
Có tình em sáng trong
Yêu em anh yêu quá
Giữa cánh đồng mênh mông
Đời em cứ là thế
Tình yêu em vun trồng
Cứ thế và cứ thế
Đó là điều anh mong.





ĐẤT QUÊ HƯƠNG
Mảnh đất quê hương tôi
Sinh ra tôi còn nhỏ
Từ lúc còn chăn trâu cắt cỏ
Tôi đất cùng vui chung
Đất ôm tôi vào lòng
Mẹ ôm tôi ấp ủ
Tôi ngủ đi trong làn hương gió
Có cả nắng cả mưa
Cả những ngày bão tố
Cả những cánh đồng hương lúa thổi về
Và hồn tôi ôm ấp mối tình quê!


CHIỀU THU BUỒN

Chiều thu vàng rụng lá
Còn gì đâu đợi mong
Còn gì đâu mà nhớ
Còn gì đâu mà thương
Càng yêu càng thêm khổ
Càng nhớ càng thêm sầu
Ta biết còn đi đâu!
Yêu thương tìm bến đợi
Người ta phụ ta rồi
Chia tay em không nói
Một chút tình yêu tôi …
Trái tim tôi chôn chặt
Mùa thu vàng lá rơi.





   MỘT ĐỜI NGƯỜI
Khi mới sinh ra con đã khóc
Bước vào đời bao nỗi gian nan
Chiến tranh bão táp gồng mình vác
Bon chen cuộc sống cả đời mang
Và cứ thế cùng với thời gian
Trôi đi nhanh lúc nào không biết
Lời ru mẹ ngày nào tha thiết
Cho con mẹ một chút ấm lòng
Cả đời con bao nỗi long đong!

Đi đi mãi con về với mẹ
Nợ đời kia đã trả hết rồi
Quỹ thời gian còn một ít thôi
Tóc đã bạc nụ cười mới nở
Như trẻ thơ ấm áp trong nôi…
Con lại về với mẹ! Mẹ ơi.






Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

NHỮNG BÀI THƠ NÓI VỀ “MƯA” CỦA NHÀ THƠ HOÀNG DƯƠNG





MƯA XƯA HÀ NỘI

Mưa vẫn rơi, mưa hoài, mưa mãi
Mưa sủi tăm trắng loáng mặt đường
Mưa ngập tràn nỗi nhớ niềm thương
Đâu tiếng tàu điện leng keng đường phố
Đâu mùa thu mờ giăng sương phủ

Bên cửa sổ em còn ngồi đan áo
Dệt đường kim dấu những đan mê!
Tóc búi ngược sao em hiền thế?
Hà Nội xưa đâu dáng em đi
Những chiều mưa anh đón em về.



MƯA HÀ NỘI NGÀY NAY
Anh về Hà Nội mưa to quá
Nỗi nhớ như mưa phủ trắng đường
Xa, xa bóng dáng em đâu nhỉ?
Mưa ngập tràn lên nỗi nhớ thương

Dáng dấp em cười tươi xinh quá
Em nghĩ về anh nói điều gì
Tóc xõa gió bay chiều thu ấy
Trăng vàng tỏ sáng thiếu mưa bay




 MƯA BUỒN
Mưa vẫn rơi mưa hoài mưa mãi
Mưa sủi tăm, trắng xóa cả khu vườn
Mưa dâng lên những nỗi nhớ nhung
Một âm thanh nghe thật não nùng
Thật đơn điệu cho lòng ai chạnh nhớ
Nhớ những gì mà ta đã có
Mất những gì mà ta đã mất!
Chỉ còn mình ta, và mưa vẫn rơi…


  
MƯA CHO EM
Anh muốn trận mưa rào
Dịu đi hè oi ả
Anh muốn mưa xối xả
Cho đồng lúa xanh tươi
Cho em tôi đỡ khổ
Tát nước nắng ngoài trời
Để cho em được nghỉ
Đong đầy tình yêu tôi
Cho bớt giọt mồ hôi
Cho môi em tươi tỉnh
Cho làn da mát lạnh
Nở nụ cười tươi xinh
Má hồng thêm đỏ thắm
Lung linh đượm mối tình…






MƯA BIÊN GIỚI

Em cầm ô che mưa
Đưa anh vào ngõ vắng
Em hé cười thầm lặng
Ôm ấp tôi vào lòng
Giữa núi rừng mênh mông
Hương tình yêu ấm lại
Dưới nắng vàng rực cháy
Em che nắng cho tôi
Hoa biên giới chia đôi
Dòng sông trôi thầm lặng
Hai người ở hai nơi
Anh buồn quá đi thôi
Nhớ em tôi nhớ mãi
Nơi biên giới xa xôi…





 NON NƯỚC
Non nước, nước non
Hữu tình thơ mộng
Chân núi sóng xô
Biển xưa ghi lại
Chiến công hiển hách
Vách đá thơ ca
Lịch sử trôi qua
Ngàn đời ghi nhớ
Tình người nơi đó
Sóng vỗ mây bay.



   SÓNG TÌNH
Anh muốn là ngọn gió
Đưa sóng tình vào bờ
Anh muốn là bờ đê
Đỡ tình em bỏ ngỏ…
Sóng dập dìu muôn thuở
Quyện vào nhau đu đưa
Gió thổi hoài thổi mãi
Đưa em vào bến bờ…
Anh muốn mong mãi mãi
Sóng tình em anh chờ…