Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2020

TẬP THƠ: DUYÊN THẦM



Tập thơ ngọt ngào hương vị tình yêu

(nhà thơ Minh Đức Hoàng Long)

Đã có một thời mưu sinh, Hoàng Dương rong ruổi ngược Bắc, xuôi Nam với nhiều thứ nghề trong tay.
Thật may, làm nghề gì Hoàng Dương cũng say mê đến ráo riết. Có lẽ nhờ sự say mê đến tận cùng ấy mà anh tồn tại, đứng vững rồi rất thành công trên thương trường. Những tưởng với người làm kinh tế chỉ có những “Hợp đồn” những “thương vụ” …xong không hẳn là vậy…Hoàng Dương còn có một khoảng trời thầm kín, nơi anh da diết với tình yêu…khoảng trời thi ca!
Như con ong cần mẫn tìm hương kiếm nhụy về làm mật, như con kiến nhẫn nại tìm mồi, “tha lâu cho đầy tổ”…hành trình với thơ, qua nửa đời người, nay Hoàng Dương có tập thơ đầu tay “duyên thầm” với tổng số 59 bài thơ là 59 bông hồng, những bông hồng “khiêm tốn sống lẻ loi…” nhưng mà là : “ hồng như dòng sông máu đỏ / mang hạnh phúc cho đời…”
Nếu ai đó lần đầu khi gặp Hoàng Dương cũng nhận ra ngay, anh là người có duyên thầm. Thì kia như …ánh mắt, nét mặt, nụ cười …Cái duyên cứ thầm thì mà quyến rũ mà cứ như muốn “ghì “lấy người ta vậy. “ Ngoảnh mặt đi duyên thầm em giữ lại…” hay “Nụ cười tươi cái duyên để lại/quyến rũ lòng người nỗi nhớ mong…”
Hoàng Dương là người đã: “trải qua nắng gắt mưa nhiều…” là người từng trải, có nhiều chiêm nghiệm trong cuộc đời. cái đau đáu, cái khát khao trong tâm khảm anh ấy là tình yêu. Khát khao đau đáu …đã biến thành câu chữ, đã hóa thành thơ và người đọc “Duyên Thầm” sẽ không thấy ngạc nhiên khi phần lớn những thi phẩm ở đây là để dành cho tình yêu. Hoàng Dương luôn tâm niệm với một chiết lí giản dị, những ngẫm ngợi mới thật sâu sắc, nợ tiền, nợ đời thì phải trả, trả được rồi coi như không còn gì vương víu nữa. Nhưng nếu như nợ tình thì sao? “nợ tình còn mãi mãi/theo ta đến suối vàng…” và anh khẳng định : “không bao giờ trả hết /nếu như ta nợ tình…”
Một chuyến đi Quy Nhơn, vào thăm mộ phần Hàn Mặc Tử, Hoàng Dương rưng rưng khóc thi nhân bằng câu thơ nghe chạnh lòng, tui tủi: “Yêu chẳng được yêu đời khô quạnh…”.Ngày rằm lên chùa, chắp tay thành kính trước đức phật từ bi anh nguyện cầu: “a di đà phật …con không cần nhiều / chỉ xin một tình yêu…”
Cứ suy từ thơ Hoàng Dương là con người đa cảm, lại nữa là người đào hoa. Có người bảo: “phàm ở đời ai đa cảm / đào hoa người đó hay trĩu lòng vì nỗi cô đơn”. Không biết Hoàng Dương có là người như vậy? Và có như vậy thì âu cũng là cái “may” cho anh, bởi những bài thơ tình thường sinh ra từ những cô đơn! lại suy ra từ thơ, Hoàng Dương rất dễ xúc động, nhiều khi sự xúc động đến từ vu vơ…chia tay hai cô gái mới quen ở: “sa pa sương phủ trắng” trong anh đã: “gió mùa thu đã hết / gió đông đã tràn về”, “…đèo dốc lại đèo dốc/quanh co một đường đi/thủ thỉ cô đơn bước….”
Thời gian của mỗi người chẳng khác nào “bóng câu qua cửa”. Thoáng chốc thôi trên đầu đã bồng bềnh sương khói.Năm tháng trôi đi, theo đó bao điều cũng dần vào quên lãng, nhưng xét cho cùng mỗi đời người cũng thật vô nghĩa nếu không có tình yêu. Tình yêu là lời ca, là nốt nhạc ngân lên, bay lên nó thành ngọn lửa: “sưởi ấm cho em mùa đông lạnh giá/đón xuân em đợi em chờ…” trong bài thơ “chiều hạ” Hoàng Dương viết: “một vầng trăng ai nỡ cắt làm đôi/hai mảnh đời hai người hai nửa…” Thật bất hạnh cho những ai như vầng trăng bị xẻ đôi, như một nửa cứ mãi là một nửa. Thương quá, xót xa quá…trong tình yêu không thể chia lìa, người đang yêu phải giữ gìn cho ngọn lửa tình yêu không lạnh giá, hãy bỏ qua những mặc cảm, hãy bao dung: “xích lại ddi thêm chút nữa/ để vầng trăng tròn trĩnh đêm nay…”đây có thể được coi là một thông điệp của Hoàng Dương gửi đến bạn đọc thơ anh.
Vẫn biết trong tình yêu đôi khi có chút hoang mang và nhiều mênh mang những nỗi buồn. Tâm trạng người đang yêu trong đêm đông, trong mưa gió hoặc trong chiều thu lá vàng lã rã rơi, những lúc ấy: “mưa dâng lên nỗi nhớ nhung …”chỉ mong sao có được: “một đốm lửa sưởi đỡ lạnh con tim…”
Chủ đề tình yêu được Hoàng Dương xuyên suốt tập thơ “Duyên Thầm” khi trở lại rừng Cúc Phương sau mười năm. Anh bồi hồi nhớ lại kỷ niệm không phai mờ với tình yêu bên cây Chò ngan năm tuổi…Nói đến màu thu người ta hay nói đến màu vàng. Ngay như ngọn gió heo may cũng nhuốm sắc thu vàng. Nhưng Hoàng Dương có cách nhìn màu của mùa thu thật lạ, thật độc đáo. Mùa thu của anh là mùa thu màu tím. Màu tím thủy chung, màu tím từ trong lòng đang yêu…”tím tình yêu rực rỡ nắng hồng…” giận hờn, trách móc, ghen tuông…đấy cũng là phần không thể thiếu được trong tình yêu. Nhưng cao hơn cả trong tình yêu phải có lòng vị tha, sự chia sẻ, cảm thông. Trở về với dòng sông, nơi có con đò của cô dân quân hằng đêm trở đoàn quân ra trận năm nào, Hoàng Dương đau đáu tìm về: “tóc thả dài như suối/nụ cười ánh trăng rằm…” thế là anh: “ngẩn ngơ bao nỗi nhớ”.
Thơ tình của Hoàng Dương được hình thành từ cảm xúc chân thật, mỗi bài thơ là một câu chuyện tình. Chuyện ấy có nhân vật, là em là anh. Em bao giờ cũng hiện hữu bằng vẻ đẹp trinh nguyên, bằng sự quyến rũ mà khó mà cưỡng lại được. Em chờ đợi, em hi sinh, em dâng hiến, em giận hờn em ghen tuông, em gần gũi em xa xôi…Tất cả đều được Hoàng Dương trân trọng bằng những bài thơ, câu thơ giản dị mà rất ấm lòng. Mỗi sắc thái biểu lộ tình yêu trong thơ Hoàng Dương đều dung dị chân chất, đôi khi mộc mạc. Cho nên sự sáo mòn, giả tạo hay những lời to tát trong thơ tình của anh hầu như không có. Tình yêu lắm khi cũng làm cho nhau phải khổ. Thông thường bao giờ em cũng khổ hơn anh! Hoàng Dương nhận ra điều đó, anh không giấu lòng mình: “vì yêu làm em khổ…/tại anh…tại anh đó /quá yêu làm em ghen…” dẫu sao anh vẫn hướng tới cho người mình yêu một niềm hi vọng. Hy vọng vào sự trở về của anh. Cánh buồm cứ tới bốn phương trời thì cũng có ngày cập bến: “đừng níu áo anh/yêu em anh sẽ về…”da diết với tình yêu: “như cuộc sống trái tim không ngừng đập/như cuộc đời anh không thể thiếu em/đời còn yêu rất nhiều…” Sự vô tình cũng làm tổn thương con tim, thậm chí vô tình còn làm tuột khỏi tay một mối tình đẹp. Đến khi tỉnh táo nhìn nhận ra sự vô tình mới nuối tiếc ân hận. Thơ tình Hoàng Dương cũng có bài nuối tiếc, ân hận về hành vi ứng xử vô tình trong tình yêu và anh lấy đó là bài học cho mình.
Đã yêu nhau thì không muốn xa nhau, nếu như phải chia xa thì cũng mong nagyf tái ngộ, đặc thù riêng biệt của tình yêu là thế: “thì em nhé nỗi buồn nỗi nhớ/nay anh đi mai anh lại bên em…” Khi yêu người ta muốn giành cho nhau tất cả những gì có thể: “anh muốn làm ánh mặt trời/sưởi ấm em cho mùa đông lạnh giá..”
Dư vị ngọt ngào nỗi niềm khắc khoải, trong vườn cây, tình yêu hoa trái xum xuê, ta dễ mê man trong cái bảng lảng của men tình ngây ngất. Đến với tình yêu, yêu và được yêu ta sẽ thăng hoa, sẽ bay bổng, ta nhận ra cuộc sống mới đẹp làm sao, mới đáng sống làm sao.
Với mỗi con người nhiều thứ sẽ qua đi khi mai này ra về cát bụi. Ta sẽ để lại gì đây? Đã bao người khi bước vào tuổi hoàng hôn đã tự hỏi mình như vậy. Để lại cho con cháu: “phúc lộc bình an vững thái dương…” điều đó là đương nhiên, và Hoàng Dương còn có một “Duyên Thầm” một bầu trời ký thác tâm hồn, một vườn thơ tình bốn mùa xanh lá …để lại.
Mời bạn cảm nhận và thưởng thức vị ngọt ngào của tình yêu qua tập thơ “Duyên Thầm” để rồi như Hoàng Dương chúng ta đồng cảm “yêu! yêu mãi khi ta còn sống/ ta vẫn yêu, yêu mãi triền miên / yêu đến khi tim ta còn đập/ khi vĩnh hằng ta vẫn cứ yên.”
Ninh Bình, tháng 10 năm 2009.



DUYÊN THẦM

Ngọn cỏ xanh tội vạ gì mà em cứ ngắt
Vách đá có hồn đâu mà em cứ ngắm nhìn
Ngoảnh mặt đi duyên thầm em giữ lại
Má lúm đồng tiền em để cho ai

Có một tình yêu biển rộng sông dài
Như thảm xanh ngút ngàn đồng lúa
Là duyên thầm em giấu vào ngọn gió
Mát những chặng đường năm tháng anh qua.

TÔI MUỐN MÃI LÀ TÔI

Tôi muốn mãi là tôi
Mã là tôi đích thực
Con tim và khối óc
Mang máu thịt hồn tôi

Tôi không muốn học đòi
Hóa thân làm người khác
Tôi thèm tiếng ru hời
Khi sinh tôi mẹ hát…

Điều gì tạo nên nét duyên thầm của bạn


CON TIM LẠNH GIÁ

Mưa cứ tí tách rơi
Sao mưa hoài, mưa mãi
Hạt mưa rơi lạnh tái
Cho lòng ta lạnh hơn

Mưa xối vào cô đơn
Rét luồn qua khe cửa
Ta mong một đốm lửa
Con tim lạnh giá này…

Một chiều mưa ngừng bay
Mặt trời bừng tỉnh giấc
Nắng dát vàng mặt đất
Ôi, mùa xuân đã về.


GHEN TÌNH

Ai bảo em xinh phận má hồng
Lữ hành qua lại phải ngóng trông
Má lúm đồng tiền cười duyên dáng
Quyến rũ lòng người nỗi nhớ mong

Ai bảo em xinh đẹp hơn người
Ôi phận hồng nhan khổ lắm ai ơi
Số phận em ơi trời đã định
Anh muốn như em, khổ mà vui.

Lưu Diệc Phi - Người đẹp khóc - YouTube


LẠY PHẬT

A di đà con xin cầu phật
Con chỉ cần xin một tình yêu
Con đã trải qua nắng gắt mưa nhiều
Hôm nay con xin cầu hạnh phúc
A di đà chứng minh lòng trung thực
Cho tình yêu chung thủy đợi chờ
Để cho con có đôi có lứa
Không cô đươn thao thức những đêm dài
Con chỉ cầu xin có thế thôi
Mong phật bà quan âm chứng giám
Phù hộ cho con người con gái quê mùa.

Tháng 4 năm 1998


NHỚ THI SĨ HÀN MẶC TỬ

Hồn thơ anh vẫn còn để lại
Quyện với mây chiều lạnh sáng sương
Quy Nhơn còn đó anh còn đó
Mà để cho đời nỗi xót thương
Yêu chẳng được yêu đời khô quạnh
Mà thơ anh vẫn nguyện yêu thương
Thương quá anh ơi hồn thi sĩ
Lưu lại cho đời áng văn chương.

Mùa đông 1995

Văn Học Sài Gòn: HÀN MẶC TỬ, MỘT HỒN THƠ DỊ BIỆT


MÌNH ƠI

Mình ơi có nhớ không mình
Mùa đông giá lạnh thương mình cô đơn
Mình về anh nhớ anh thương
Tình yêu cứ để vấn vương theo mình
Bùng lên một ngọn lửa tình
Cho anh đỡ lạnh, cho mình ấm thêm
Mình ơi đem lại qua đêm
Nhớ mình anh để một bên anh chờ.

9/11/2008.

NỢ TÌNH

Nợ tiền ta phải trả
Nợ đời ta phải mang
Nợ tình còn mãi mãi
Theo ta đến suối vàng
Em bảo an nợ em
Không bao giờ trả hết
Anh nợ em quá nhiều
Nợ ngọt ngào tình yêu
Nợ những chiều xế bóng
Vắng an hem quạnh hiu
Nhớ anh bữa cơm chiều
Thương đời anh sóng gió
Em thì thầm nói nhỏ
Anh còn nợ em nhiều
Thương em anh muốn nợ
Mãi, mãi nợ tình yêu.

Nữ hoàng phim bi” tâm sự chuyện đi về lẻ bóng ở tuổi “đầu 3”


SA PA BUỒN

Tặng hai em gái Hà Nội
Sa pa sương phủ trắng
Bồng bềnh đỉnh núi cao
Để hồn ai man mát
Hạnh phúc ở nơi nào
Núi rừng hoang sơ quá
Trong lòng anh cô liêu
Lan thơm ngọt ngào thế
Anh vội bỏ anh đi
Bông hồng nhung êm ái
Anh không ở anh về
Giờ mùa thu đã hết
Gió đông đã tràn về
Đèo dốc lại đèo dốc
Quanh co một đường đi
Thui thủi cô đơn bước
Hạnh phúc đến lại đi.


CHIỀU HẠ

Chiều hạ về anh nhớ thương ai
Đông buổi chợ anh nhớ người đơn lẻ
Một vầng trăng ai lỡ cắt làm đôi
Hai mảnh đời mỗi người một nửa
Hãy xích lại đi xích thêm chút nữa
Để vầng trăng tròn trĩnh ánh trăng rằm
Khi ngọn lửa gần như sắp tắt
Anh thổi vào cho rực cháy con tim
Đẻ hồn anh quyện với hồn em
Cho đỡ tủi mảnh đời còn lại
Và cứ thế ta cho nhau mãi mãi
Cho đến khi về thế giới vĩnh hằng
Hồn hai ta bay tới mặt trăng.

Kim Tae Hee vẫn xinh đẹp dù ăn mặc giản dị giấu bụng bầu


MUỐN MƯA

Anh muốn trận mưa dào
Dịu đi hè oi ả
Anh muốn mưa xối xả
Cho đồng lúa xanh tươi
Cho em tôi đỡ khổ
Tát nước nắng ngoài trời
Để cho em được nghỉ
Đong đầy tình yêu tôi
Cho bớt giọt mồ hôi
Cho môi em tươi tỉnh
Cho làn da mát lạnh
Nở nụ cười tươi xinh
Má hồng thêm đỏ thắm
Lung linh đượm mối tình.


CÚC PHƯƠNG ĐỢI

Cúc Phương ơi Cúc Phương
Mười năm ta trở lại
Vẫn cây Chò năm xưa
Hang người xưa còn đó
Đất và cây vẫn chờ
Rừng hoang vắng đơn sơ
Bao năm tháng nắng mưa
Chịu bao cơn giông tố
Đất rừng cây vẫn nhớ
Bao nhiêu chuyện người xưa
Cả tình ta trong đó
Kỷ niệm không phai mờ
Hôm nay anh trở lại
Anh bồi hồi nhớ em
Anh đi tìm em mãi
Cây Chò kia mong chờ
Rồi một ngày bất ngờ
Gặp em anh không nhớ
Em giận hờn trách anh
Em gợi lại chuyện tình
Năm tháng qua em đợi
Phải đâu anh có lỗ
Người em đã khác xưa
Mối tình còn nguyên đó
Anh vẫn đợi vẫn chờ.

7/2000

Rừng Cúc Phương - Cuc Phuong National Park | Yeudulich


TÌM MÙA THU

Em nói lời vu vơ
Làn môi cười chúm chím
Anh ngỡ ngàng sắc tím
Ngao ngát cánh rừng thu

Vào trận bao nhung nhớ
Màu tím nở trong lòng
Rưng rức nỗi nhớ mong
Nắng thu chừng cũng tím

Ôi! Làn môi chúm chím
Và lời nói vu vơ
Một đời lính ngẩn ngơ
Có một mùa thu tím.


TẠI ANH

Em cô đơn lạnh lẽo
Anh cho em ngọt ngào
Những lời yêu thương đó
Một mối tình khát khao

Vì yêu em làm khổ
Khổ vẫn đẹp làm sao
Trong tim em xốn xao
Em mong chờ anh đến

Giận hờn khi lỡ hẹn
Nỗi buồn khi vắng anh
Vì yêu làm em khổ
Tại anh đó tại anh.

22/8/2006

Ngọc Trinh khoe không gian biệt thự 2 triệu đô sang chảnh


SAO EM VỘI BỎ ĐI

Sao em vội bỏ đi
Cả một thời con gái
Sao em nỡ mang đi
Làn môi cười tươi rói
Sao em không để lại
Suối tóc mê lòng người
Văng vẳng lời em nói
Càng quặn đau lòng tôi
Hồn em ở trên trời
Thân hình em dưới đất
Nấm mồ kia xanh ngắt
Trở về một mình tôi
Một nén hương tôi thắp
Tìm hồn em trên trời
Cho con tim đỡ lạnh
Em luôn ở bên tôi.


VỀ VỚI DÒNG SÔNG

Một làng quê nho nhỏ
Nằm nép bên dòng sông
Có một người con gái
Đẹp như một bông hồng
Tóc thả dài như suối
Em cười tựa trăng rằm
Em chèo đò thoăn thoắt
Đưa đoàn quân qua sông
Hòa bình tôi tìm lại
Chỉ còn lại dòng sông
Cô dân quân năm đó
Nay em đã lấy chồng
Ngẩn ngơ bao nỗi nhớ
Trở lại một bến sông.

Cư dân mạng phát cuồng với 'nữ quân nhân' xinh đẹp vạn người mê ...


XUÂN ĐẾN

Mùa xuân ơi sao mà đẹp quá
Bông trà hồng rực rỡ dưới nắng chiều
Cánh đào phai mơn man làn gió lạnh
Như cuộc đời thiếu vắng một tình yêu
Lúc dâng lên như nước thủy chiều
Khi vơi đi làm thuyền nghiêng ngả
Thuyền vẫn trôi đi biết đỗ bến nào
Mỗi con người có nỗi khổ đau
Xuân có đến coi như không đến
Ta đâu cần vì không có tình yêu
Ta ghen xuân ta tức giận xuân
Vì cô đơn ta chỉ có một mình
Xuân có đến tình yêu đâu có đến

Xuân 2005


NGỌT ĐẮNG TÌNH YÊU

Có những tình yêu bốc lửa
Có nỗi nhớ như sóng gầm lên
Buồn và thương như mùa thu lá rụng
Bù lại cho ta trái quả ngọt ngào
Và có cả trái cay, trái đắng
Như tình yêu có giận có ghen
Song truyền kiếp ngàn đời để lại
Sống và yêu không thể thiếu một bên
Yêu, yêu mãi khi ta còn đang sống
Ta vẫn yêu, yêu mãi triền miên
Yêu đến khi tim ta còn đập
Khi vĩnh hằng ta vẫn cứ yêu.

Ngọc nữ xứ chùa Vàng và chuyện tình cổ tích 10 năm với tài tử số 1 ...



NHỚ NGƯỜI EM QUAN HỌ

Nắng ấm Sài Gòn hoa mai nở
Ấm áp tình yêu những bài thơ
Nỗi buồn để lại niềm thương nhớ
Hoa đào se lạnh giữa trời mưa
Anh gửi cho em chút nắng vàng
Cho đỡ nhớ thương mùa xuân ấy
Có cả mùa xuân với nắng mưa
Quan họ liền anh dưới mái đình
Anh hò em đối với duyên tình
Miếng trầu cánh phượng mời anh đó
Trúc xinh anh vẫn nhớ thương mình
Nao nao nỗi nhớ mùa xuân đến
Trúc xinh anh hát nhớ quê mình.

Xuân 2004

ĐỂ ANH ĐI

Em hãy để anh đi
Yêu nhau sau hãy nói
Đường đi còn ngàn lối
Anh vẫn nhớ anh về
Đường còn dài lê thê
Làm sao anh ở được
Con đường dài phía trước
Đừng kéo áo anh đi
Vì yêu em anh phải
Tới đích anh mới về
Đừng giận hờn em nhé
Yêu em anh sẽ về.

Dương Mịch và câu chuyện về nữ diễn viên có lịch sử đen nhất


HOA SỮA

Em như mùi hoa sữa
Thoang thoảng những đêm khuya
Em như làn gió nhẹ
Lá me rơi trưa hè
Yêu nhau sao không nói
Mỉm cười với gốc me.


SAU CƠN BÃO

Trời mưa xối xả
Sấm rền vang xé cả màn đêm
Gió giật liên hồi, cây vặn ngả nghiêng
Mà lòng anh se lại
Thương quê nhà đang chịu bão giông
Thương em tôi một mình chống bão
Thân cô đơn run sợ giữa màn đêm
Thương cho đời số phận chẳng bình yên
Em đừng sợ, bão tan rồi, trời xanh trở lại
Qua đông rồi em có mùa xuân
Mà đón nhận những gì ta muốn
Hãy quên đi những cái ta buồn
Ta yêu thương những gì ta có
Ta giữ gìn đừng để mất đi
Mà năm tháng cuộc đời còn lại
Ta yêu người, người luôn mến yêu ta.

Hoa hậu Đặng Thu Thảo công khai hình ảnh người yêu | Thế giới Sao ...


GIÓ XUÂN

Anh nhớ tới em một sáng mai
Chiều gió bay bay cánh đào phai
Cánh rơi đỏ thắm trên mặt đất
Trơ trọi nhụy hoa với cánh đài
Hồn thơ mong mãi chờ xuân đến
Hoa đào nở thắm em nhớ ai
Xuân đi xuân đến còn trở lại
Em hết xuân rồi tóc bạc phai.


NHỚ
Quang Thọ tặng Dương

Mưa xuân rắc hạt trên cành
Nạm những hạt châu trên cành mai
Tứ quý nhà bạn đêm thao thức
Hoa Lư ngày ấy nắng thu hoài

NHỚ BẠN
Dương tặng Quang Thọ

Mùa xuân se lạnh mong nắng hạ
Xuân đã đến rồi ta nhớ ai
Sưởi ấm cho nhau hồn thi sĩ
Nhớ anh tôi gửi cánh đào phai.

Cây giống đào phai - Cách trồng đào phai nở hoa đúng tết


CHỜ BẠN

Cánh đào nở thăm thức lòng tôi
Hải đường hé nở nhụy vàng tươi
Nép nhẹ đài hoa trên cành lá
E thẹn nhìn ai mỉm môi cười

Nhưng tôi vẫn cảm còn thấy thiếu
Đọc một chùm thơ nhớ bạn tôi
Ai nâng chén rượu ai đối ẩm
Ai vịnh thơ ca thiếu một người
Nàng xuân đã đến hồn thơ đến
Hẹn đến xuân sau đón bạn tôi.

Năm 2003

TÌNH YÊU NGƯỜI LÍNH

Anh biết em tuổi tròn mười tám
Miệng mỉm cười e lệ dưới hàng mi
Làm rung động trái tim người lính trẻ
Bom đạn thù sống chết được yêu đâu
Yêu yêu lắm mà anh không dám nói
Muốn nói lắm lại sợ em từ chối
Thôi muộn rồi em đã lấy chồng
Để lại cho anh tia nắng nhẹ mùa đông.

Sở Giáo Dục Và Đào Tạo Vĩnh Phúc


NHỚ THU QUA

Sáng mùa thu se lạnh
Sương mù phơn phớt bay
Hoa lan thơm man mát
Hoa sữa đượm hương say
Nhắc cho ta nhớ lại
Ta yêu ai mùa này
Đời sao trôi nhanh quá
Tình yêu ai đong đầy
Con đường kia còn đó
Bóng dáng em còn đây
Nay đâu còn em nữa
Để đón mùa hoa sữa
Dìu nhau đường phố này
Yêu em anh vẫn nhớ
Như tình yêu nơi đây.

Hà Nội 1988.


 Bạn gái cũ Đặng Luân chia tay MC vô duyên chỉ sau 1 tuần lộ ảnh ...






Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2020

TẬP THƠ: CÓ TÌNH TA TRONG ĐÓ






CÓ TÌNH TA TRONG ĐÓ

Anh ngắm hồ Gươm xanh
Mùa xuân xanh đón gió
Lộc vừng búp non đỏ
Hàng liễu rủ xanh xanh
Có tình anh trong đó
Tình yêu càng thêm xanh
Một ngàn năm lịch sử
Em ơi, bao thăng trầm
Tháp Bút đài nghiêng đó
Hồ Gươm càng xanh trong
Viết trời xanh lộng gió
Lung linh mọi ước mong.

Kết quả hình ảnh cho hồ gươm


TA SAY

Ta say tình say nghĩa
Say dịu bớt quạnh hiu
Cuộc đời bao cay đắng
Nghĩa tình bạc vẫn say

Say tình yêu ta mãi mãi
Cuộc đời đâu có chịu lặng yên
Ta cứ say say trong men đắng
Tình yêu say trong mộng phù du

Để hồn ta quyện với hồn thơ
Mây và gió cho ta nghiêng ngả
Tìm bóng người ta thương nhớ
Mà ta say hoang vắng những chiều.


THU VÀNG

Thu vàng dẫn lối về quê
Đôi mắt em bỏ bùa mê ngọt ngào
Nghiêng mình bỏ nón em chao
Tóc dài vào gió nao nao lòng người
Trời ơi ! này cái miệng cười
Ngọc ngà nép bóng làn môi thẹn thùng
Mi đen đôi má ửng hồng
Dáng em bẽn lẽn …hương đồng quê ta
Bóng ai in cả chiều tà
Nghiêng mình bóng nước để ta si tình
“trúc xinh trúc đứng một mình…” 
Cho anh một chút men tình hương quê.

Kết quả hình ảnh cho cô gái mùa thu


HÀ NỘI MÙA HOA SỮA

Cứ mỗi buổi chiều về
Áo em vương hoa sữa
Nụ cười tươi bỡ ngỡ
Sao anh cứ ngắm nhìn
Ôi hạnh phúc êm đềm
Má hồng càng thêm đỏ
Chạm tai em nhỏ nhẹ
Em biết anh nhìn gì
Hạnh phúc dưới hàng mi
Đôi môi hồng chúmchím
Làm anh càng say mê.


MONG ƯỚC XANH

Lộc xuân xanh, xanh cả đất trời
Xanh cả cuộc đời thẫm đẫm màu xanh
Xanh cả tuổi thơ với người mẹ trẻ
Xanh lấp đi những loang lổ chiến tranh
Chỉ hòa bình là màu xanh yêu nhất
Để con người càng biết thương nhau
Mãi mãi màu xanh nuôi cây và đất
Đem lại màu xanh hạnh phúc cho đời
Là màu xanh ước vọng của đời tôi.

Kết quả hình ảnh cho mùa xuân xanh


THỦY TRIỀU

Sóng dâng lên của mẹ
Sóng trôi về của em
Anh thương em vất vả
Đồng lúa xanh êm đềm

Có bài ca cỏ lả
Có vườn dâu nuôi tằm
Có bầu trời xanh ngắt
Có tình em sang trong
Yêu em anh yêu quá
Giữa cánh đồng mênh mông
Đời em cứ là thế
Tình yêu em vun trồng
Cứ thế và cứ thế
Đó là điều anh mong.


HẠ BUỒN

Mùa hè oi ả
Rên rỉ ve kêu
Để ta nhớ nhiều
Nhớ ngày cắp sách
Trên đê thả diều

Nhớ em nhớ cả
Lúc nhỏ anh trêu
Em cười em thẹn
Không biết nói yêu!
Cho anh hoa phượng
Đỏ rực tình yêu
Thay lời em nói
Lớn lên yêu nhiều
Rồi mùa xuân đến
Năm tháng tiếp theo…

Anh quay trở lại
Tìm em tìm mãi
Một trời hoa phượng
Một chiều mây bay.

Kết quả hình ảnh cho mùa hạ buồn chia tay


MƯA BIÊN GIỚI

Em cầm ô che mưa
Đưa anh vào ngõ vắng
Em hé cười thầm lặng
Ôm ấp tôi vào lòng
Giữa núi rừng mênh mông
Hương tình yêu ấm lại
Dưới nắng vàng rực cháy
Em che nắng cho tôi
Hoa biên giới chia đôi
Dòng dông trôi thầm lặng
Hai người ở hai nơi
Anh buồn quá đi thôi
Nhớ em tôi nhớ mãi
Nơi biên giới xa xôi.


HOA LƯ XƯA

Heo hút đèo mây mờ Cốc động
Hoàng Long giang thiêm thiếp ngồi thiền
Áo bào thuở ấy thương vai mỏng
Chông chênh phận gái …lắm truân chuyên

Gió vẫn vậy mơ hoài không ngơi nghỉ
Và lang thang mây vẫn vẩn vơ hoài
Ai thuở ấy kiệt cùng xây nghiệp Đế
Rồi cũng vàng son long lở mộng Hoàng Phi.


TA LẠI VỀ SÔNG HƯƠNG

Sông Hương ơi!
Ta lại về đây song Hương này
Hồn đồng đội tôi vẫn còn đây
Năm xưa chiến trận loang máu đỏ
Nay ta lại về đây hồn ta say
Say người gái Huế hò Vĩ Dạ
Giọng hát đò đưa song Hương này
Thuyền vẫn cứ trôi, đời vẫn trôi
Đèn hồn lấp loáng theo dòng nước
Đỡ tủi cho hồn đồng đội tôi.

Kết quả hình ảnh cho cô gái trên sông hương


HÀ TÂY ƠI

Hà Tây ơi quê em người gái đảm
Bài hát theo em khắp mọi nẻo đường
Mà anh yêu anh nhớ anh thương
Em bên anh qua bao trận đánh
Bom đạn thù không giảm nỗi nhớ em
Bên cánh võng luôn chao về một phía
Hà Tây ơi anh luôn nhớ quê mình
Súng quàng vai anh càng thấy em xinh
Nơi hậu phương em cùng anh chia lửa
Là tình yêu anh gửi vào nơi đó
Nơi quê nhà em có nhớ anh không?


BÁI VỌNG XUÂN HƯƠNG

Mây vẩn vơ bay, Phủ Tây Hồ mờ ảo
Ta vẫn say những bài thơ chao đảo
Bà vẫn nằm mát mẻ giữa Hồ Tây
Nước dập dìu sóng vỗ bốn mùa
Những bài thơ không bao giờ mất
Cả cuộc đời phận mỏng với tình yêu
Tôi thương bà vái vọng những buổi chiều
Giữa Tây Hồ bà thiếu vắng tình yêu
Còn chôn chặt! những điều thằm kín.


NGƯỜI XÂY HẠNH PHÚC

Thành phố trẻ vươn cao
Mở thêm dài tầm mắt
Lấp lánh muôn vì sao
Gió thổi ào cửa sổ
Anh gửi vào nơi đó
Những nụ hôn cho em

Viên gạch anh xây nên
Xô hồ em gắn bó
Cho nhà cao, thêm cao

Ô cửa sổ lên đèn
Có men tình nơi đó
Hạnh phúc anh xây thêm
Em thì thầm nói nhỏ
Như tình anh và em…

Kết quả hình ảnh cho mùa xuân bên cửa sổ


XUÂN MUỘN

Đông đã qua lạnh giá
Đón mùa xuân đầu mùa
Lá vàng còn tơi tả
Hoa run rẩy lưa thưa
Bàn tay em lạnh ngắt
Có gượng cười trong mưa…
Sắc xuân đâu đã hết
Tình yêu đâu có mở…
Hai má em ửng đỏ
Xuân gửi vào trong mưa!


ĐI HỘI

Em ơi! Nào em ơi
Cùng anh đi chảy hội
Tam Cốc thuyền lăng trôi
Tràng An thuyền luồn lách
Như trận đánh thuở nào
Núi Hoa Lư hùng vĩ
Đinh – Lê rợp cờ sao
Cho thỏa mọi ước ao
Chùa Đính càng thơ mộng
Mọi người đi cầu phật
Yêu như nước trên nguồn
Thương mềm như làn gió
Đôi má em ửng đỏ
Em đã yêu anh rồi…

Kết quả hình ảnh cho cô gái đi chùa


ĐỢI CHỜ

Em đợi ai mùa thu tím ngắt
Hồ Cô Tiên em ngắm hững hờ
Cả mùa đông em ngồi em đợi
Sương Hồ Gươm lan tỏa mộng mơ
Gối vẫn một! hơi người vẫn một
Nở nụ cười trong mộng ngây thơ
Em đứng chờ mùa xuân đã đến
Bông đào phai vẫn đợi vẫn chờ
Đợi được đâu bông đào héo hắt
Thời gian trôi theo những giấc mơ
Mùa hạ đến nắng vàng rực rỡ
Hoa phượng lay đỏ thắm tuổi thơ
Cứ yêu đi đừng đợi đừng chờ
Yêu hết mình như sóng biển xô bờ
Chỉ có yêu, không đợi không chờ
Bao mối tình gói gọn trong mơ
Tình yêu kia có thật không mơ!


KÊU OAN

Tiếng chuông thỉnh cầu
Tiếng mõ kêu oan
Phật ơi có biết
Sao lắm Thị Mầu
Vào chùa vái lậy
Cung thỉnh tình yêu
Phật ngồi chắp lạy
Bụi trần bám theo!
Bao nhiêu cô gái
Lẳng lơ yêu kiều
Tiểu Kính đi đâu
Mầu sao lắm thế
Phật ngồi phật nghĩ
Toát cả mồ hôi
Yêu nhiều khổ lắm
Giải oan quá nhiều
Kêu oan kêu mãi
Chuông chiều cuốc kêu.

Kết quả hình ảnh cho thị mầu lên chùa


NƯƠNG CỬA PHẬT

Em trẻ thế nương vào cửa phật
Có điều gì em để trong tâm
Em xinh đẹp nhẹ nhàng thánh thiện
Em ngồi thiền như một nàng tiên
Hoa sen thơm quyện vào tiếng mõ
Lời kinh cầu nhỏ nhẹ bình yên
Trong lòng em cồn cào giông tố
Vùi tình yêu khép kín trong tim
Anh cầu phật! xin em đừng thế
Sao lại thế! Cho đời hoang phí
Cho anh xin giấc mộng đêm buồn
Quyện vào nhau cho đỡ cô đơn.


BÚI TÓ

Tóc búi tó đoan trang xinh thế
Vầng trán cao duyên dáng thông minh
Nơi sơn cước sinh ra người đẹp
Bông lan xinh đẹp giữa núi rừng
Em nói nhỏ như làn gió nhẹ
Hút hồn ai mê mẩn si tình
Anh mong em giữ gì ta có
Em đứng đâu! Vẫn thấy em xinh
Hà Tây ơi! Gái đảm quê mình
Mà anh mong luôn thấy bóng hình.

Kết quả hình ảnh cho gái quê


NHỚ BÀI HÁT TRAO DUYÊN

Anh nhớ bài quan họ
Anh lại nhớ đến em
Nghe câu hát trao duyên
Nao lòng người mới lại
Rằng người đi thêm nhớ
Rằng người ở người về
Cái duyên thầm duyên thì
Cái duyên gì lạ thế
Theo anh mãi khôn nguôi
Theo cả vào giấc mộng
Bài hát duyên quan họ
Âm vang mãi không thôi
Anh thương về người ấy
Yêu em càng thắm sâu.


GIEO HẠT TÌNH YÊU

Anh muốn gieo tình đất lạ
Tìm đâu mảnh đất mà gieo
Thương em sớm chiều vất vả
Mưu sinh cuộc sống gieo neo
Em cười mà tâm em khổ
Thương em càng nhớ thương nhiều
Anh muốn cho em tất cả
Hoa thơm trái ngọt mỗi chiều

Cô đơn em về sớm nhỏ
Anh cho đầy ắp tình yêu
Bình yên hạnh phúc mỗi chiều
Cứ thế tháng ngày cho mãi
Những gì em quý em yêu
Anh muốn cho em tất cả
Cho em luôn cả đất trời
Hoàng hôn bừng lên mỗi sáng
Đất tình em còn để lại
Em gieo hạt giúp cho tôi.

Kết quả hình ảnh cho gái quê


ĐI TÌM

Chiến tranh đã qua đi
Ta đi tìm tìm mãi
Bóng hình em để lại
Mà em ở nơi nào
Đã cho nhau gì đâu
Mà sao anh yêu thế
Giữa bom thù khói lửa
Mái tóc xõa hai vai
Miệng vẫn cười mát rượi
Hương nồng thơm núi rừng
Yêu anh em vẫn đợi
Một nụ hôn đầu đời.


THU VỀ BẢN

Anh về thu quê mẹ
Giữa núi rừng mênh mông
Thu đưa về đất mẹ
Lúa bậc thang thơm lừng
Thu cho trái tim hồng
Bao tình thương của mẹ
Em thầm thì nói khẽ
Anh có yêu quê không
Cả tình em sang trong
Yêu em anh yêu lắm
Mùa thu vàng sáng trong.

Kết quả hình ảnh cho cô gái dân tộc


CUỘC CHIẾN THẦM LẶNG

Người chiến sĩ quân y
Một trận đánh không hề tiếng súng
Chỉ một lòng chăm sóc bệnh nhân
Áo trắng lướt đi nhẹ như một thiên thần
Như mẹ hiền đến với bệnh nhân
Với một lòng quả cảm thông minh
Không ngại khó khăn tìm từng căn bệnh
Giành giật tử thần cứu lấy con người
Và cứ thế nối dài nối mãi
Với thời gian tà áo trắng lướt nhanh
Như thiên thần cứu lấy chúng sinh
Người thầy thuốc biểu tượng hòa bình
Không chiến tranh chỉ có yêu, yêu mãi
Ôi vĩ đại một tình yêu nhân loại
Mà mọi người tôn trọng gọi thầy
Người bệnh khỏi thay hoa bằng nụ cười rạng rỡ
Đem tặng thầy người chiến sĩ quân y
Giành tình yêu giấu kín lúc đi về.



MÌNH EM

Đỉnh núi cao chỉ thấy em
Em xinh đẹp dưới tượng đài cao vợi
Rất hoang sơ đơn giản dịu dàng
Sưởi cho anh đỡ lạnh gió đông sang
Hơi lửa ấm men tình thêm nhớ!
Em chợt đến rồi đi
Như Thánh Gióng vút bay trời xanh biếc
Anh thương quá! Chia tay tạm biệt
Nâng li rượu anh thấy em cười
Mà anh ngắm bóng hình em mãi
Một kẻ si tình có phải thế không em
Khi tỉnh lại thì anh mới nhớ
Một bài thơ thi sĩ núi đôi…

Kết quả hình ảnh cho jun vũ


GIA ĐÌNH HAPPY

Bố, mẹ của con ơi!
Các con gọi mà yêu thương thế
Mát cả tấm lòng đẹp cả tình yêu
Gia đình happy, giường bệnh happy
Bao tình nghĩa, tình người có cả
Ta chẳng đi đâu, về với happy
Giường trị bệnh các con chăm sóc
Chữa bệnh trong tâm, chỉ có con thôi

Cả một đời đi khắp mọi nơi
Ta dừng lại bến tình bến nghĩa
Ấm áp gia đình bệnh tật đẩy lui
Bao thuốc quý đất trời Hàn Quốc
Mang về đây chữa trị cho người
Một gia đình hạnh phúc happy
Happy, happy , luôn ở bên tôi.


ĐÀO GIÀ

Đông lạnh sao đào cố nở hoa
Sao không cố đợi mùa xuân đến
Lẻ loi đôi cánh bóng chiều tà
Ta vô tâm quá đào đã già
Cả đời vắt sức để ra hoa
Tô thắm cho đời xuân tươi đẹp
Nhìn lại đời mình đã quá già
Cố nở sớm chắc đến có còn ta
Thôi chút tình xuân ta giữ lại
Cho đỡ cô đơn lúc tuổi già
May sao xuân đến ta còn lại
Ta nở đẹp hơn đâu có gìa.

Kết quả hình ảnh cho cây đào già nở hoa


CÂY TRÚC XINH

Nắng ấm Sài Gòn hoa mai nở
Ấm áp tình yêu những vần thơ
Nỗi buồn để lại niềm thương nhớ
Hoa đào se lạnh giữa “bụi” mưa
Anh gửi cho em chút nắng vàng
Cho đỡ nhớ thương mùa xuân ấy
Có cả mùa xuân với nắng mưa
Quan họ liền anh ơi dưới mái đình
Anh hò em đối với tình duyên
Miếng trầu cánh phượng mời anh đó
Trúc xinh anh vẫn nhớ thương mình
Em xinh em đứng một mình càng xinh.


MƯA BUỒN

Mưa vẫn rơi mưa hoài mưa mãi
Mưa sủi tăm, trắng xóa cả khu vườn
Mưa dâng lên những nỗi nhớ nhung
Một âm thanh nghe thật não nùng
Thật đơn điệu cho lòng ai chạnh nhớ
Nhớ những gì mà ta đã có
Mất những gì mà ta đã mất
Chỉ còn mình ta, và mưa vẫn rơi.

Kết quả hình ảnh cho mưa buồn


EM HÁT CHO AI

Ôi! Em hát gì hát mãi
Hát cho ai? Ai khóc ai buồn
Hát cho em hay hát cho đời
Em cứ hát đi nhưng lòng em trống trải
Khóc hay cười có khác gì đâu
Khi buồn vui trong những nỗi đau
Em hát gì cho trái tim em rung động
Cho một người em nhớ em thương
Im lắng trong hồn thơ nốt nhạc
Hát cho người, em lại nhớ một người.


LAN RỪNG

Em ngơ ngác như nai rừng lạc bước
Như hoa lan khoe sắc giữa đô thành
Tỏa mùi hương ngẹn ngào trong tiếng nấc
Còn gì đâu nguyên bản của núi rừng
Còn gì đâu vô tư trong tiếng hát
Như họa mi lảnh lót giấc mơ hồng
Em lấy chồng ngờ đâu niềm vui hết
Em cuốn vào dòng xoáy của dòng song
Thì em ơi đừng buồn đừng khóc
Còn tình yêu còn giấc mộng kia mà
Còn núi rừng vang vọng tiếng sơn ca
Còn tình yêu ôm ấp trái tim ta!

Kết quả hình ảnh cho cô gái sơn cước


CHIỀU THƯƠNG

Nắng em lơ lửng theo mây gió
Quyện khói hương thơm hồn em bay
Gọi mãi tên em sao không nói
Trọn cả tuổi xuân gửi đất này
Lang thang đi mãi chiều xuân đó
Hình bóng em tôi vẫn còn đây
Tủm tỉm em cười thôi anh nhé
Em sẽ đợi anh chín tầng mây
Kiếp này em vẫn còn duyên nợ
Hẹn đến kiếp sau em trả ngay
Trả cả mùa xuân hoa mới nở
Trả cả tình yêu một chùm thơ
Tội nghiệp hồn anh hồn thi sĩ
Yêu trọn cuộc đời yêu trong mơ.


ĐÊM KHUYA

Ánh trăng khuya rẽ lùm cây
Gió nhẹ đưa cành lá lung lay
Đêm hoang vắng bầu trời tĩnh lặng
Chỉ có trời xanh lấp lánh ánh sao khuya
Một tiếng chim tìm đàn hay tìm mẹ
Thật đơn côi thương chim quá chim ơi
Cũng như ta là kẻ mồ côi
Mẹ đã mất cha đâu còn nữa
Ta đã qua những đoạn đời gian khổ
Thời gian trôi qua nửa đời rồi
Ngày mai ta gặp ánh mặt trời
Ta đi tiếp nửa phần đời còn lại
Ta hóa thân vào đất, đất ôm ta
Và hồn ta hóa kiếp đoạn đời qua.

Kết quả hình ảnh cho cảnh đẹp


BÔNG LAU

Bông lau cờ bay
Chân đê ngọn sóng
Núi non thơ mộng
Hoa Lư trống vọng
Vách đá Trường Yên
Ngàn năm ghi lại tên người.


CẦU PHẬT

A di đà phật…khấn cầu
Cho con một phép nhuộm màu tình yêu

Đã qua nắng lắm mưa nhiều
Chông chênh khúc khuỷu liêu xiêu bước đời

Bây giờ cầu phật chút thôi
Cho người yêu dấu trọn đời bên con

Cô đơn khắc khoải không còn
Tan vào hư ảo mỏi mòn chờ trông

Cho con ngọn lửa đêm đông
Vòng tay bé nhỏ ấm lòng…a di…

Kết quả hình ảnh cho ngọn lửa đêm đông


CHIỀU THU BUỒN

Chiều thu vàng rụng lá
Có gì đâu đợi mong
Còn gì đâu mà nhớ
Còn gì đâu mà thương
Càng yêu càng thêm khổ
Càng nhớ càng thêm sầu
Ta biết còn đi đâu
Yêu thương tìm bến đợi
Người ta phụ ta rồi
Chia tay em không nói
Một chút tình yêu tôi
Trái tim tôi chôn chặt
Mùa thua vàng lá rơi.


MỘT CON ĐƯỜNG

Về một con đường chia tay sao buồn thế
Cách một cánh đồng mà xa lắc xa lơ
Cùng một dòng sông nước chảy về với biển
Ta yêu nhau sao không ở cùng nhau
Để cho anh đón em những buổi chiều
Rồi lại chia tay cô đơn buồn man mát
Những đêm trăng không cùng nhau được ngắm
Em sao buồn khi phiên chợ đang đông
Em ngẩn ngơ nhớ gì em đã có
Nhớ sáng bình minh, nắng vương lại buổi chiều
Nhớ cồn cào những đêm dài thanh vắng
Mong bình minh thức dậy ngày mai
Ngắm những giọt sương long lanh trên cành lá
Ngắm những bông hồng rực rỡ ánh ban mai
Đón nhận tình yêu cho nhau còn sót lại
Ta không oán hờn mà thượng đế ban cho.

Kết quả hình ảnh cho song hye kyo


NON NƯỚC

Non nước, nước non
Hữu tình thơ mộng
Chân núi sóng xô
Biển xưa ghi lại
Chiến công hiển hách
Vách đá thơ ca
Lịch sử trôi qua
Ngàn đời ghi nhớ
Tình người nơi đó
Sóng vỗ mây bay.

SÓNG TÌNH

Anh muốn làm ngọn gió
Đưa sóng tình vào bờ
Đỡ tình em bỏ ngỏ…
Sóng dập dìu muôn thuở
Quyện vào nhau đu đưa
Gió thổi hoài thổi mãi
Đưa em vào bến bờ
Anh muốn mong mãi mãi
Sóng tình em anh chờ.

Kết quả hình ảnh cho ngọc trinh


NẮNG XUÂN

Nắng xuân giục cồng chiêng
Nắng xuân gọi quả còn
Khắp mường vang mường động
Anh muốn là nắng xuân

Anh muốn là nắng xuân
Cho hoa đào khoe sắc
Cho lung linh ánh mắt
Ửng hồng đôi má em.

CÔ LIÊU

Chiều Hoa Lư sương mờ
Tràng An cốc động gió vu vơ
Chèo anh khoan nhặt thuyền ai nẻo nhớ
Ôi những tháng năm dập dềnh sóng vỗ
Cho thuyền xưa sơn nữ mắt u hoài
Tháng năm còn vương chút hương phai
Cho đêm trắng thở dài chăn gối chiếc
Cô đơn lặng chìm trăng tà núi khuyết
Chén rượu sành chát lạng làn môi
Tiếc tuổi thanh xuân rắc vạn nẻo đời
Nhưng cằn cỗi nào hòng sinh sôi lộc biếc
Nụ tầm xuân héo bàn tay tiễn biệt
Đàn chùng dây lạc phách phím ca trù
Ai chả mộng thầm đăm đắm ước mơ
Mà chỉ thấy đôi bờ mộng ảo
Gió mùa đông sám hối phận mình
Chốn riêng tư còn lại khách đa tình
Cánh cò trắng điệp vào thung xanh trời
Có phù du bập bềnh hang tối
Sóng triền miên nghẹn lối đi vào
Ai vẫn một mình li rượu li tao
Trong cô đơn thơ lại ngọt ngào
Tình lãng đãng dạt dào cảm xúc
Thì cô đơn dìu dắt khúc ru tình
Hương đời lên! Ta sống với thơ mình.
Quang Thọ tặng Hoàng Dương

Kết quả hình ảnh cho cô gái cổ trang

MỘT ĐỜI NGƯỜI

Khi mới sinh ra con đã khóc
Bước vào đời bao nỗi gian nan
Chiến tranh bão táp gồng mình vác
Bon chen cuộc sống cả đời mang
Và cứ thế cùng với thời gian
Trôi đi nhanh lúc nào không biết
Lời ru mẹ ngày nào tha thiết
Cho con mẹ một chút ấm lòng
Cả đời con bao nỗi long đong

Đi đi mãi con về với mẹ
Nợ đời kia đã trả hết rồi
Quỹ thời gian còn một ít thôi
Tóc đã bạc nụ cười mới nở
Như trẻ thơ ấm áp trong nôi…
Con lại về với mẹ! mẹ ơi.

CHIM VỀ TỔ

Đàn chim bay về tổ
Chúng ríu rít tâm tình
Cả một ngày vất vả
Tìm cuộc sống mưu sinh
Chim về nơi yên bình
Đất lành chim mới đậu

Mỗi buổi chiều trôi qua
Chạnh lòng ta nhớ đến
Con cháu ở nơi xa
Ông nhớ nhiều, nhớ lắm
Cô đơn với tuổi già
Chỉ có thơ và rượu
Tình yêu ai! Nhớ ta
Ta lại nhớ quê nhà.

Kết quả hình ảnh cho tiên tửu


LỜI RU CỦA MẸ

À ơi! Ai về thành phố Ninh Bình
Mà nghe bố mẹ quê mình ngợi ca
CAI A – về với quê nhà
Đốc tờ chữa bệnh, bố mẹ già quê tôi
Đớn đau bệnh tật đẩy lui
Các con chăm sóc miệng cười tươi sinh
Bố là bố của chúng mình
Mẹ là mẹ có nghĩa tình CAI A
Bố mẹ như cây đã già
Đốc tờ chữa bệnh, nảy ra lộc chồi
Các con yêu quý của tôi
Hang ngày châm cứu vui tươi giảng bài
Tư vấn bệnh tật đẩy lùi đớn đau
À ơi! Một năm nay đã qua rồi
Bố mẹ gửi tới những lời cám ơn
CAI A – CAI A yêu quý của tôi
Bố mẹ luôn hát lời ru CAI A.

PHIÊU BỒNG

Mến tặng anh Hoàng Dương
“Duyên Thầm” vào thức trong đêm
Hương mai chiều thủy bên thềm phù du
Thoáng như ai đến bất ngờ
Lung linh huyền ảo tình thơ phiêu bồng
Những là khát vọng không cùng
Những là hoài niệm mông lung rối bời
Chắt chiu mà để vỡ rơi
Mà luôn khắc khoải một đời khát yêu
Đã đành hạn lắm mưa nhiều
Để rồi bến lạnh cô liêu vắng thuyền
Ô hay! Là những truân chuyên
Cuộc đời chìm nổi đạo thiền đi đâu
Kiếp hào hoa…lững yếm đào
Nõn nà trắng để ngọt vào bờ vai
Nụ hồng núm má liêu trai
Phiêu bồng suối tóc hương nhài lửng lơ
Để còn đây mãi bao giờ
Duyên ngoan còn đọng đôi bờ nhờ nhung
Chiều lên con sóng điệp trùng
Mong manh nối dải tơ hồng sang ngang
Sách, phông lỡ nhịp thời gian
Hội Lim một thuở võ vàng ca nhi
Trầu cau quên lối đi về
Ca trù lạc giọng tái tê phím chùng
Gói được đâu cái bềnh bồng
Giữ sao mây mỏng trong lòng chét tay
Ngừng sao được gió thổi bay
Ngăn sao được cánh ong bay nhụy vàng
Chỉ duy có cái đa đoan
Theo ai mãi tận ngút ngàn phiêu linh
Thiện tâm nên mới đậm tình
Mong sao chút lặng yên bình để yêu.
Nhà thơ: Quang Thọ
Viết sau khi đọc tập thơ “Duyên Thầm” của Hoàng Dương.



               Kết quả hình ảnh cho duyên thầm